Thí
Dụ Để Minh Họa
1/
Chàng như mây mùa thu
thiếp
như khói trong lò
cao thấp lẽ có khác
một thả cùng tuyệt vời
2/
Thơ văn xuôi là một hình thức cơ bản của thơ
được viết bằng văn xuôi. Thơ văn xuôi khác thơ tự do ở chỗ không phân dòng,
không dùng hình thức dòng thơ làm đơn vị nhịp điệu, không có vần. Chất thơ của
thơ văn xuôi được tạo nên bởi cấu tứ và suy tưởng giàu
sức khơi gợi, bất ngờ, chất triết lý thâm thúy, thơ mộng. Wikipedia
1/ Tự do trong hình thức tổ chức bài thơ
2/ Nội dung thi tứ đậm màu sắc trí tuệ
3/ Khuynh hướng “giấu” nhạc tính
Mẹ ơi, mẹ bảo quả táo trên cây chín đỏ là nhờ
có mặt trời. Thế thì củ cải đỏ lớn lên trong lòng đất vì sao mà nó đỏ ?
Mẹ ơi, mẹ bảo gà trống gáy trời sáng, thế sao
gà trống chết rồi mà trời vẫn sáng ?
Mẹ ơi, mẹ bảo con không nên hỏi mẹ như vậy, vì
làm mẹ thì không bao giờ nói sai. Vậy thì con cũng sẽ không bao giờ nói sai, vì
sau này con cũng sẽ làm mẹ.
Thơ tự do là hình thức cơ bản của thơ, phân biệt
với thơ cách luật ở chỗ không bị ràng buộc vào các quy tắc nhất định về số câu,
số chữ, niêm đối, … Nhưng thơ tự do lại khác thơ văn xuôi ở chỗ văn bản có phân
dòng và xếp song song thành hàng, thành khổ như những đơn vị nhịp điệu, có thể
có vần
Thơ tự do (tiếng Pháp: vers libre) là hình thức
cơ bản của thơ, phân biệt với thơ cách luật ở chỗ không bị ràng buộc vào các
quy tắc nhất định về số câu, số chữ, niêm đối,… Nhưng thơ tự do lại khác thơ
văn xuôi ở chỗ văn bản có phân dòng và xếp song song thành hàng, thành khổ như
những đơn vị nhịp điệu, có thể có vần.
Thơ tự do là thơ phân dòng nhưng không có thể
thức nhất định và không quy định số lượng từ trong một câu, cũng như không cần
có vần liên tục.
Vì nhà thơ nhìn bằng con mắt của người đầu
tiên. Đó là những hình ảnh mới tinh, chưa có vết nhoà của thói quen, không bị rập
khuôn vào những ý niệm trừu tượng định trước. Mượn câu nói của một nhà văn
Pháp, nhà thơ bao giờ cũng là ngôi thứ nhất.
Xem thêm tại:
https://loigiaihay.com/van-ban-may-y-nghi-ve-tho-nguyen-dinh-thi-a166808.html
Bình
Thơ Chỉ Nhìn Một Phía
Khi bình thơ Châu Thạch chỉ nhìn về một phía:
Tứ thơ. Còn phần thi pháp – nghĩa là mổ xẻ để thẩm định giá trị nghệ thuật của
bài thơ thì lờ đi.
anh ta đã bỏ sót nhiều điểm quan trọng - những
điểm làm chỗ dựa để kết luận mức độ hay dở của bài thơ, đặc biệt là cảm xúc và
hồn thơ.
Nói rõ hơn là anh chỉ “nhìn” bài thơ và đối xử
với nó như MỘT BÀI VĂN. Những gì tạo nên tính thơ, chất thơ anh tỉnh bơ tuôn
vào sọt rác. Anh đã cầm dao đâm chết bài thơ trước khi viết lời bình.
Họ, qua đọc những bài bình thơ của anh, đã hoặc
sẽ trở thành những người đọc thơ, thưởng thức thơ khuyết tật (về mắt). Cũng giống
như anh, họ chỉ có thể đưa mắt về hướng tứ thơ, còn quay sang hướng thi pháp
hay kỹ thuật thơ thì mắt bị lóa, chẳng nhìn thấy gì.
Lời khen bài thơ hay hoặc chê bài thơ dở thường
phát xuất từ cảm tính chứ không có chỗ dựa về học thuật nên rất ít trọng lượng.
Bình
Thơ Chỉ Khen Không Chê
Một điểm đặc biệt nữa trong cách bình thơ của
Châu Thạch là “chỉ khen, không chê”.
Anh đã bỏ qua một nhiệm vụ quan trọng của người
bình thơ:
Người êm ái mạch nước ngầm
Chảy trong tôi suốt tháng năm vụng về
(Vân Anh, Mạch Nước Ngầm)
Nghĩa là chỉ ra những sai sót, bất cập của thi
sĩ trong bài thơ
Tiếp
Cận Toàn Diện Tác Phẩm
Thi Pháp dẫn đến nhận biết hồn thơ - mức độ
chân thật của bài thơ
Tâm Thế
Bệnh Nan Y
YÊU THƠ NÊN PHẢI HẾT LÒNG VỚI THƠ
Hoa Dại
VÌ THẾ TÔI RA ĐI 2
VÌ THẾ TÔI RA ĐI 1
BÀI THƠ KHÔNG TỰA
BỜ VẪN QUÁ XA
CÔ GÁI LÀNG CHƠI KÊNH KIỆU
(Viết
sau khi đọc Bùi Tín & Tôi của Đỗ Xuân Tê)
CÂU TRẢ LỜI CHÂN XÁC
TẬP VẼ
MỘT CHÚT TÂM TÌNH
No comments:
Post a Comment